• 0 Sản phẩm
  • 0 VND

Mây trời lồng lộng chẳng phủ kín công cha.

Lúc trước, mỗi khi nghe hai nhỏ em họ của mình kể về kỷ niệm tuổi thơ của nó tôi vẫn thường gải đầu, gãi tai “than thở”: “Chết rồi, sao chị chẳng nhớ gì tuổi thơ của mình hết?”. Hai đứa liền tròn xoe mắt nhìn tôi: “Thiệt hả chị?”, rồi một đứa ra vẻ hiểu biết: “Chắc tại tuổi thơ của chị bình yên quá, nên chẳng có dấu ấn gì để nhớ”. Tôi cũng chẳng biết tại sao, đành ậm ừ cho qua chuyện.

Thật ra, nhiều khi tôi cũng muốn tìm cho mình một chiếc vé để trở về tuổi thơ nhưng “lực bất tòng tâm”, nên đành tự an ủi mình – Phật đã dạy rằng: “Quá khứ không truy tìm…”, thôi thì không nhớ cũng chẳng sao…

Và có lẽ, ký ức tuổi thơ của tôi sẽ cứ mãi ngủ yên ở đâu đấy, nếu như không có một ngày…

 

tuoi tho toi

Tôi đang đi làm. Chuông điện thoại reo, số di động của ba hiện lên trong máy. Nhưng đầu dây bên kia không phải tiếng ba tôi. Lỗ tai tôi lùng bùng: “Ba con bị ngất ở trường…”. Cũng may, chỗ tôi làm cách trường ba dạy không xa. Tôi chạy bộ, mà thấy mình như đang lơ lửng ở đâu đấy.

Đường Sài Gòn xe cộ đông đúc, mặc cho tiếng còi xe cứu thương hú vang dội nhưng tốc độ vẫn không thể nhanh như tôi muốn. Thấy ba như gắng sức để thở, tôi sợ quá, cứ hỏi cô y tá: “Sao ba em thở mạnh dữ vậy chị? Có sao hông chị?”. Tôi hỏi đến lần thứ ba, cô y tá không còn đủ kiên nhẫn để an ủi tôi nên trả lời cộc lốc: “Không thở được mới nguy”. Khi ấy, tôi mới giật mình: “Sao mình điên thế nhỉ?”.

Mẹ ở quê chưa xuống kịp. Một mình tôi trước phòng cấp cứu, hết đứng, lại ngồi… Trong lúc hoang mang và đầy lo sợ ấy, tôi lần tìm chiếc điện thoại trong giỏ xách, bấm số của Thầy, thì thào: “Thưa Thầy, xin Thầy cầu an dùm cho ba con”. Mặc dù, trước giờ, tôi thầm không “ủng hộ” việc cầu an, cầu siêu này lắm. Bởi tôi cho rằng, người bình – nước bình, không ai có thể làm cho mình an được, nếu như Tâm mình cứ bị dính mắc, không an. Nhưng giờ đây, đứng trước cái ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, tôi chỉ còn biết đặt trọn niềm tin của mình vào Đấng từ bi.

Ba tỉnh lại. Bác sĩ bảo, không có gì nguy hiểm lắm, nhưng phải nằm lại vài ngày để theo dõi. Tôi thở phào nhẹ nhỏm, mới hay chân mình vẫn còn chạm đất. Đêm ấy, ở lại trong bệnh viện với  ba, nằm trên chiếc ghế bố ngoài hành lang, mặc dù rất mệt, nhưng sao tôi chẳng thể nào chợp mắt được. Bỗng dưng, tôi nhớ…

Ngày ấy, khi tôi còn nhỏ, có một lần đang chơi, không hiểu vì sao tự dưng tôi chui vào trong góc tủ ngồi im thin thít trong ấy mặc cho mọi người réo gọi, kiếm tìm. Khi gần như tuyệt vọng, ba tôi bèn ra sau hè, chỗ có cái giếng sâu, ông khóc, gọi to: “Con ơi, con ở đâu?” thì bấy ngờ tôi lửng thửng từ trong tủ chui ra: “Ba ơi, con đây nè!”. Mọi người vỡ òa, nhẹ nhỏm, bảo rằng, có lẽ tôi  bị “ma giấu”. Còn ba, ông ôm tôi vào lòng, nghèn nghẹn: “Con làm ba sợ quá!”.

Ba mẹ chỉ có mình tôi nên ít khi dám cho tôi đi chơi đâu đó. Suốt ngày, tôi chỉ lẩn quẩn trong nhà. Tôi có một con nhỏ bạn thân duy nhất nhưng nhà nó cách nhà tôi một khoảng đất trống với những bụi cây cối rậm rạp. Cho nên, mỗi lần muốn nó sang chơi với tôi thì ba tôi phải đi đón nó sang bằng đường vòng và những buổi tối, ông lại phải đốt đèn để đưa nó về, có khi trời mưa, ông còn phải cõng nó trên lưng… Nhưng ba vẫn không nề hà, miễn tôi vui là được rồi.

Tôi vào lớp một, mới tập đánh vần, ghép chữ nhưng ba đã háo hức mua về cho tôi những quyển truyện, những tập thơ. Lúc ấy, tôi chẳng biết văn chương là gì, nhưng quyển sách nào ba cũng đề lời tặng: “Tặng con gái yêu văn thơ của ba”. Cho đến bây giờ, tôi cũng chưa một lần hỏi ba xem vì sao ông lại ghi như vậy nhưng trong thầm lặng, tôi biết, ba muốn truyền tất cả tình yêu văn thơ của ông sang tôi – đứa con gái duy nhất mà ông mong rằng sau này sẽ nối nghiệp “đưa đò” của ông. Chỉ tiếc là, cho đến bây giờ, tôi đã không thực hiện được ước mơ của ba một cách trọn vẹn bởi tôi mải mê chạy theo những hoài bão của riêng mình.

Và những năm tháng ngồi dưới mái trường tiểu học, tôi đã được bạn bè đặt cho biệt danh là “Tiểu thư”. Bởi vì, mỗi khi tới phiên tôi trực nhật, ba đều vào trường để quét lớp cho tôi. Bị bạn bè chọc quá, tôi về nhà khóc, không chịu cho ba vào quét lớp cho tôi nữa. Ba cười, an ủi: “Để tuần sau, ba đi thiệt sớm vào quét cho con, khi ấy sẽ không ai nhìn thấy đâu”…

Niềm vui của ba là mỗi khi ba chấm bài cho học sinh mà có tôi ngồi kế bên, để ba đọc cho nghe những đoạn văn hay của các anh chị. Rồi một ngày kia, khi cầm xấp bài kiểm tra, ba đã “thất kinh” khi phát hiện tôi đã chấm “sạch sẽ” không sót bài nào. Mà bài nào cũng “10 Giỏi” hết trơn (!) Mẹ hăm he, ba cười trừ: “Chắc chắn lớn lên nó sẽ làm cô giáo đấy”.

Tôi có một đặc điểm rất giống ba nữa đó là mê Cải lương. Tuồng cải lương mà ba và tôi rất thích, đó là tuồng “Kim Vân Kiều”. Nghe riết, đâm ra thuộc lòng. Một buổi tối cúp điện, cả nhà đang ngồi đằng trước hóng mát, tự dưng tôi đứng dậy ra điệu bộ giống hệt nữ nghệ sĩ thủ vai Kiều trong tuồng hát: “…Vâng, Kiều đây, Vương Thúy Kiều đây, nhưng Kiều hôm nay đã là đệ tử của nhà chùa. Ngắn ngủi một năm thôi mà trời đất đã có đến bốn mùa…”. Sau cái giây phút bất thình lình đầy sửng sờ ấy của cả ba và mẹ, mẹ chỉ biết lắc đầu, còn ba tôi cười ngất, “Ừ, có phước lắm mới được làm đệ tử của nhà chùa nghe con”. Khi ấy, tôi chẳng hiểu “Phước” là gì nhưng cũng gật đầu, ra vẻ hiểu biết lắm.

Dường như trong suốt khoảng thời thơ ấu của mình và cả sau này, tôi chưa bao giờ bị ba đánh đòn. Có một lần chỉ “xém” bị mà thôi. Tôi rất mê đạp xe đạp. Nhưng ba mẹ lại sợ tôi té, sợ xe cộ ngoài đường nên cấm không cho tôi tập chạy. Cấm ở nhà thì vào trường, tôi lén mượn xe thằng bạn tập. Với một chút máu “lều lĩnh” trong người, khi vừa chạy được, tôi đã cả gan chở hai nhỏ bạn phía sau yên xe. Con đường mòn phía trước trường học ít xe, nên ngày nào, “bộ ba” chúng tôi cũng chạy qua, chạy lại. Nhưng xui lần ấy, ba đi dạy về ngang trường, từ phía xa, ông đã nhìn ra tôi và khi chiếc xe ba vừa chạy qua, tôi cũng đã thoáng kịp nhận ra ông. Tan học, tôi trở về nhà với gương mặt lấm lét. Vừa thấy tôi, ông đã xách cây roi: “Vào đây. Con làm ba muốn đứng tim con có biết không?”. Tôi đứng chết trân. Ba quát: “Rồi bộ muốn bị đòn hay sao mà còn đứng đó, không chịu chạy?”. Tôi liền co giò chạy sang nhà ngoại – nơi trú ẩn an toàn nhất của tôi. Một lát sau, mẹ sang gọi tôi về ăn cơm, ngoại cằn nhằn: “Tụi bây làm gì mà đánh con nhỏ vậy?”. Mẹ cười: “Trời ơi, ảnh xách roi rồi kêu nó chạy, chứ có đánh hồi nào đâu”. Ngoại cười tủm tỉm: “Ừ, vậy thì được”… Nhưng kể từ đó, con đường mòn trước cổng trường học, vắng mặt bộ ba chúng tôi, bởi không phải tôi sợ ngọn roi trên tay của ba, mà tôi sợ làm ba phải đứng tim.

…Tôi lớn lên, vào Đại học. Ngày đưa tôi xuống ở trọ cùng với bạn, ba cứ chần chừ không chịu về. Tôi từ nhỏ đến lớn cũng chưa hề đi xa gia đình, nên cũng bịn rịn. Cuối cùng, có lẽ, lấy hết “can đảm” ba mới quay xe đi. Nhưng vừa về đến nhà, ăn vội miếng cơm trưa, ba lại quay xe trở xuống Sài Gòn để chở tôi về. Còn tôi, sau khi bạn bè “dụ dỗ” ăn cơm trưa xong, đợi tụi nó ngủ say, tôi cũng lẻn ra bến xe, đón xe về nhà… Và kể từ đó, suốt 4 năm ròng tôi học Đại học, dù mưa, gió lạnh lẽo đến đâu, 4g30’ sáng, ba cũng đều dậy đưa tôi ra bến xe, đón xe cho tôi đi học. Tôi leo lên xe rồi, bao giờ ngoáy đầu nhìn lại, cũng thấy ba còn đứng đó, nhìn theo…

Biết tôi học hành vất vả, những khi ba đi giặt đồ của mình, ông thường hay giả đò ôm thau đồ đi ngang phòng tôi, hỏi bâng quơ: “Có ai gởi gì không?”. Giờ thì vì công việc, tôi phải đi làm xa nhà. Có khi đang mệt mỏi, căng thẳng vì công việc, lại thấy tin nhắn của ba: “Hôm nay con có về không? Ba có để dành sầu riêng cho con” hoặc là “Trời mưa, đi làm nhớ mang áo mưa, kẻo bệnh” v.v… Những tin nhắn rất ngắn gọn nhưng bao hàm cả một tình thương rộng lớn. Tôi nghe trái tim mình se thắt lại. Ba là vậy đó. Còn tôi? Sáng nay khi bác sĩ hỏi về tiền sử bệnh trạng của ba, tôi lại “ú ớ” cái biết, cái không. Tôi tự thấy ăn năn, hổ thẹn với chính mình và cảm thấy có lỗi với ba nhiều quá.

….

 “Mưa muôn đời vẫn từ trời rơi xuống

Nước chảy xuôi và lệ chẳng ngược dòng”

ba va con gai

Từ thuở nằm nôi cho đến ngày khôn lớn, tôi, bạn và chúng ta đã vươn mình đón nhận biết bao giọt Mưa Nguồn ngọt ngào trong mát từ mẹ, từ ba, ấy vậy mà một “cuộc ngược dòng” để chúng ta đền tạ những thâm ân sao vẫn cứ bị lãng quên, trễ muộn trong tất bật dòng đời?! Như bài viết này của tôi chẳng hạn. Dù biết rằng chỉ là “ghi lời mộng” đó thôi nhưng cũng là một chút lòng muốn bày tỏ với ba nhân mùa lễ Vu Lan năm nay, vậy mà chận chừ, bận bịu, đến giờ thì… cũng trễ. Nhưng tôi tự an ủi mình và tôi cũng tin rằng, đối với mỗi người con, Vu Lan không phải chỉ có một mùa, mà tôi, bạn và tất cả chúng ta – những ai còn diễm phúc được cài bông hồng đỏ thắm trên ngực áo thì sẽ luôn nhớ, nâng niu, trân quý những tháng ngày còn được giữ sắc hoa ấy trong tim của mình trên mỗi bước đường ta đi…

Trích từ văn hóa phật giáo

Bản quyền © 2009 - 2012 Baby60s.com - Thiết kế web Vipcom